văn hữu vườn tao ngộ

Nơi lưu trữ tác phẩm của PBTD và thân hữu. Liên lạc: phanbathuyduong@gmail.com

Thursday, May 19, 2011

THIẾU KHANH * Bên Kia Có Nắng

tranh Đằng Giao


Em nhìn thấy trên đầu núi bên kia có nắng
Tức là em đã thấy một điều gì
Mà điều đó dường như lòng em có sẵn
Ta vô tình để gió thổi bay đi

Cuộc sống có nhiều điều cần lý luận
Nhưng em tin chắc ở lòng mình
Khi mỗi chiếc lá cũng phải lòng hơi gió thoảng
Ta vô tình như đá cứ làm thinh

Em thấy nắng ở nơi nhiều bóng tối
Nơi mỗi bước chân đều thấy ngập ngừng
Mỗi hơi thở bình thường cũng dễ gây bối rối
Ta không vô tình để nắng ở sau lưng

Ở phía sau lưng có nhiều điều cần soi rọi
Tạ lòng em thấy nắng ở bên kia
Em không nói những điều em không nói
Chỉ dành cho nhau nơi đó để đi về

Một chút nắng mềm như hơi thở ấm
Để chiều thôi chiều nữa ở bên này
Chẳng lưu lạc cũng bên trời lận đận
Sống làm sao mà tuổi xế không hay!

Khi mái tóc đã phai màu kiêu bạc
Mỗi câu thơ tròn nhẵn hóa hiền lành
Một chút nắng quý vô cùng dù mộc mạc
Cho lòng mình còn giữ chút long lanh

Đã lâu lắm chưa về thăm làng Bình Thạnh
Nghe lại dấu chân xưa trong cát biển quê nhà
Thấy lại những ước mơ trên mỗi cánh buồm lấp lánh
Em chập chùng mấy biển tít mù xa

Ở nơi đó nghe trong lời tịch lặng
Chắc có vì sao máy mắt giữa đêm khuya?
Em đã thấy ở bên này có nắng
Làm sao cho ấm ở bên kia?

Thiếu Khanh

TRẦN KIÊM ĐOÀN * Lâm Tỳ Ni - Mùa hạc về làm tổ


Hải Xuân






  Vườn Lâm Tỳ Ni khi mùa Thu trong vắt trở về.

  Trong như mắt em sớm nay nhìn về đỉnh tuyết Hy Mã    Lạp Sơn thâm trầm diệu vợi. Có mầu nắng trên lá vàng tươi mới. Em là ai mà không khứ không lai?

  Nơi đây miền đất Phật. Có một thời bừng nở đóa Vô Ưu.   Bước chân Phật đi về không dấu hạn. Hai ba nghìn năm gỗ đá thành mây bay. Đường em đi miên viễn dặm dài. Áo Nghĩa Thư sương khuya trăn trở. Dấu Như Lai là hư không dấu ái. Ngày em về dấu ái thành hư không. Thu vắng quá nên trần gian hóa giải. Nên mùa Thu nơi vườn Lâm Tỳ Ni bầy hạc trở về. Chỉ có lầu vàng là hạc một lần đi không trở lại. Và chỉ có đồng xa là hai con hạc trắng bay về …

  Vườn Lâm Tỳ Ni mùa hạc về làm tổ.

  Người xưa bắt hạc đứng trên lưng rùa. Đầu đội đèn chân cột trói vào mảnh linh hồn bé nhỏ. Giống hạc, giống người bên nhau mà xa nhau về khổ. Hạc không nhà nên tự do bay đi mười phương phiêu du. Người có nhà, có cả lâu đài đeo mang như gánh nặng. Hạc về làm tổ nơi vườn Lâm Tỳ Ni như làm nhà ở đó. Người về chiêm bái nơi vườn Lâm Tỳ Ni cho đến khi bóng tối quay về thì không còn ai nán lại trầm tư. Có một đêm khuya Phật bỗng hiện về. Chỉ có bầy hạc nhướng cổ cao nhìn hào quang sáng chói như mặt trời. Phật mỉm cười im lặng vì hạc là chúng sanh không nhiều lời. Hạc thấy Phật trong đêm tối rạng ngời. Bóng tối trong mắt người, chỉ có vườn cây khuất lấp. Người cầu nguyện nhiều lời nên bỏ quên mình mà sống với ai. Phật mỉm cười. Không thấy.

  Hết mùa ở tổ hạc lại ra đi - Từ giã vườn Lâm Tỳ Ni.

  Cứ tiến tới xoải cánh đời vô định. Chim thiên di bốn biển là nhà. Bầy hạc nhỏ mà niềm vui như Hy Mã. Không phụ đời ta sống chính trong ta. Thu năm sau bầy hạc về chốn cũ. Lâm Tỳ Ni người mới đã xa người. Thương bạn cũ có bao người đã khuất. Núi xa vời đỉnh tuyết vẫn màu tươi.

 Trần Kiêm Đoàn

Hải Xuân