văn hữu vườn tao ngộ

Nơi lưu trữ tác phẩm của PBTD và thân hữu. Liên lạc: phanbathuyduong@gmail.com

Monday, September 20, 2021

TRẦN TUẤN KIỆT ◙.◙ Nai và rừng


Hươu Hoang, Con Nai, Thú Vật


          bây giờ ngủ chẳng yên gì

          bão thưa thớt dậy tuyết bay đầy trời

          rừng xanh mộng cũng dần vơi

          đã nghe tiếng động gót người bên khe


          con chim nằm bụi tung xòe

          chiếc lông tơ mịn tan nhòe bóng đêm

          với trăng thu nọ ưu phiền

          với hai gạc nhỏ trơ tìm hương xa

Sunday, September 19, 2021

PHAN NI TẤN ** cú đá trời sập


Hồi nhỏ ông Phan Văn Tôi đã sớm xa nhà thì em của ông, thằng Lộc, mới chừng 3, 4 tuổi. Tưởng mình đi rồi về ai dè một đi không trở lại. Tới khi hai anh em gặp lại nhau nơi xứ người thì thằng Lộc đã có gia đình con cái đùm đề. Điều ngạc nhiên là nó cũng võ nghệ dàn trời như ông thời trai tráng. Có điều so với nó thì hồi xưa ông chỉ là võ sĩ hạng ruồi muỗi; còn thằng Lộc, thằng Phan Văn Lộc với cú đá thôi, cũng đủ liệt nó vào hạng cao thủ.

Khi biết hồi xưa ông anh mình lẹt quẹt ba ngón võ ruồi võ muỗi, thằng Lộc cười cười chìa ra tấm hình kèm theo cái video clip biểu diễn cú đá thần sầu quỷ khóc (quỷ khốc thần hào) của nó. Phải nói cú đá ác liệt của thằng Phan Văn Lộc, không riêng gì cột gẫy, tường xiêu, mà lỡ nó có đá trúng… Trời thì Trời cũng sập.

Saturday, September 18, 2021

TÔ THÙY YÊN * Đêm qua bắc Vàm Cống

 

Đêm qua bắc Vàm Cống, 

Mối sầu như nước sông, 

Chảy hoài mà chẳng cạn, 

Cuốn phăng kiếp bềnh bồng. 


Tôi đi xuống Lục Tỉnh 

Để rắc bỏ ven đường 

Tài, tâm hồn, kỷ niệm… 

Giữ làm gì đau thương.

MANG VIÊN LONG ** ngôi nhà mùa Hè

Cánh cổng sắt mở: Tôi bước vào khu nhà, đi trên con đường đất hẹp rợp bóng mát của vườn cây tuy không rậm rạp nhưng cũng che khuất được ánh nắng gay gắt của những ngày hạ đang trùm chụp lên cảnh vật một sức nóng ngột ngạt và những cơn gió cát nồng héo, khô nám da thịt. Vào trong lối đi có bóng mát, lối đi xưa cũ tình nghĩa, khu vườn mấy năm gần gũi như một cõi thiên đường riêng biệt; tôi cảm thấy nhẹ hẫng người, khoan khoái tưởng đã tới rồi một bến nghỉ êm ấm, thấy rồi một giấc mơ đã ám ảnh bao năm.

TRẦN VẤN LỆ ** Buồn Quá Thơ Tôi Buồn

Sáng hôm nay buồn quá...mùa-mù-sương tới rồi!
Ba ngày nữa em ơi, Tết Trung Thu ảm đạm!
Ai không nói buồn lắm khi không thấy trăng ngà...có lẽ tại vì xa...xa cả đêm con nít!
Bốn bảy năm tối mịt! Tại sao và tại sao? Thường những giấc chiêm bao...không có giấc nào đẹp!

TRẦN VĂN SƠN ** Khổ Ca


          Vỗ mạn thuyền hát khúc khổ ca

          Năm năm câu mực mũi Kê Gà

          Mái chèo tay lái thành ngư phủ

          Chiến trận nghinh thù lũ cá ma


          Biển gầm sóng dữ vùi thân phận

          Neo gốc chà nhớ lúc dừng quân

          Lưới cước chì phao thay súng đạn

          Tối chong đèn chờ con nước lên

Friday, September 17, 2021

Phan Lạc Tiếp * Hà Thúc Sinh



           Anh Hà thúc Sinh là một người đa tài : viết văn, làm thơ, làm nhạc, viết kịch. Là tác giả cuốn Đại Học Máu, lừng lẫy một thời, được đón nhận nồng nhiệt cả trong thị trường chữ nghĩa cũng như trong văn đàn. Trong mỗi trang sách đều tiết ra vẻ cao ngạo, diễu cợt, buồn cười, khiến ngườì đọc đều thấy cái nghịch lý rằng sự thất trận thật là kỳ cục, và kẻ thắng thật không có gì đáng thắng. Ngày ra mắt cuốn sách này, nhìn cuốn sách đồ sộ gần một ngàn trang, so với tấm thân mỏng manh dựa trên đôi nạng gỗ, nhạc sỹ Pham Duy đã cười đùa : “ Sinh à, em có thể chết được rồi.” Nhưng không, trong những ngày khởi đầu cuộc sống nơi hải ngoại, anh đã toát mồ hôi kiếm sống, nuôi một đàn con nhỏ. Anh chẳng quản ngại việc gì. Có thời mấy cha con làm nghề bỏ báo. Trong nỗi nhọc nhằn ấy, anh đã đùa vui, ghi lại trong mấy câu Ném Báo :


                                 Thế sự vo tròn ném cái vù

                                 Từng chiều báo bỏ sáu mươi nhà

                                 Người xưa quẳng gánh rồi vui sống

                                                                                   Mình mấy năm liền quẳng vẫn lo.

PHAN BÁ THUỴ DƯƠNG ◘◘ Trong cõi an nhiên

          1-

          Người từ độ về sơn trang quán chiếu
          đá rong rêu chưa khóc đã nghẹn lời
          con suối bạc lung linh trời ảo diệu
          với nắng vàng biển động vọng xa xôi

          Thuyền thanh tịnh xuôi theo dòng lặng lẽ
          ánh từ dung rực rỡ lửa an nhiên
          triền núi hư hao, âm thầm quạnh quẽ
          bến đò ngang cũng hiu hắt đôi miền

Hải Phương ** bởi vì màu trăng đã lỗi thời



Bởi vì màu trăng đã lỗi thời 

ta thường ngụy trang kẻ lưu linh 

bởi vì màu trăng không còn xanh 

chén rượu thánh không thơm mùi phú lục 

người phong nhã uống chén rượu chia tay không còn sóng sánh môi 

mặc dù ta đã uống cạn cả một bầu trời xưa cũ (trong em) nhưng chưa bao giờ uống cạn nỗi cô đơn (trong ta) thường có.

Phan Tấn Hải ** Quên nhau là chuyện khó


Lần đó gặp lại cũng lạ. Có vẻ như những gì gặp gỡ và chia tay đều là tiền định. Lúc đó là khoảng năm 1999, hay 2000; nhiều người lên cơn sốt thiên niên kỷ gì đó, kiểu như sắp tận thế hay trời long đất lở gì đó. Tôi dự buổi thuyết pháp của Đức Đạt Lai Lạt Ma ở thành phố Pasadena, thuộc quận Los Angeles, và gặp lại cô nàng.

Nói cho đúng, chính cô nàng gặp lại tôi, vì trong đám đông nhiều ngàn người lúc rời hội trường, Mai đã gọi tên tôi và đưa tay lên thật cao để vẫy, ra dấu. Cũng lạ, làm thế nào sau nhiều thập niên xa nhau, tưởng như biệt tăm và cách mấy bờ đại dương, người ta lại có thể nhận ra nhau trong một đám đông nhiều ngàn người.