văn hữu vườn tao ngộ

Nơi lưu trữ tác phẩm của PBTD và thân hữu. Liên lạc: phanbathuyduong@gmail.com

Wednesday, August 28, 2013

Văn Quang * Bệnh sợ đủ thứ

Đã vài lần, tôi đã viết về những bệnh viện (BV) ở VN, trong đó tìm mỏi mắt mới ra một vài BV tốt và những vị bác sĩ (BS) còn nhớ được lời thề Hippocrates (lời thề y đức) với chính mình và “lương y như từ mẫu,” một câu ca tụng rất bình thường của người VN từ xa xưa. Nhưng ngày nay mỗi ngày một nhiều những vị được gọi là “lương y như đồ tể.” Một lời thóa mạ cay đắng dành cho các “từ mẫu,” ai nghe cũng thấy đắng lòng.
Chẳng ai muốn như vậy. Nhưng những sự thật trước mắt còn cay đắng hơn thế, những sự thật không ai có thể ngờ tới. Ngay cả những vị BS có lương tâm cũng phải bàng hoàng và tôi hiểu sự đau đớn cùng sự xấu hổ của các vị này vì trong “ngành mình” có những sự việc tồi tệ đến như vậy.

NGUYỄN AN BÌNH * áo lụa qua sông

 










Ai người áo lụa bên sông
Hương bay theo gió tình không đợi mùa
Phố gầy reo bước chân mưa
Ướt bờ vai nhỏ ngày xưa đâu còn.

Ai người ngậm ngải trèo non
Săn trầm đáy biển nhớ con sông dài
Lạc rừng chim bỏ đường bay
Tầm xuân chưa kịp trao tay đã tàn.

Ai người mơ khúc tương phùng
Ấp yêu sỏi đá nghìn trùng mây bay
Hoa thơm một phiến tình say
Trăm lằn chỉ rối vòng tay ơ hờ.

Ai người nhả chữ gieo thơ
Hương tình xưa có đợi chờ mà trông
Gởi cùng áo lụa qua sông
Tìm đâu chiếc lá diêu bông tặng người?

2013



TIỂU TỬ * Ông già ngồi bươi đống rác


Thành phố Hồ Chí Minh quang vinh vẫn còn rất nhiều rác. Hồi thời trước, Sàigòn đã có nhiều rác, nhưng so với bây giờ thì…thua xa. Rác bây giờ chẳng những nhiều hơn mà còn…rải rác hơn. Điều này chẳng có gì khó hiểu hết. Bởi vì, trong chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa, cái gì của ta cũng đều hơn của lũ chúng nó cả: rác của chúng nó là rác tư bản, rác ngụy, còn rác của ta là rác…nhân dân, do nhân dân, từ nhân dân mà ra. Có chính nghĩa, hơn là lẽ tất nhiên!

TRẦN VẤN LỆ * hồi âm Tường Linh
















Anh Tường Linh ạ, khoan khoan đi
Tuổi cũng là tiền - mặc sức chi
Thơ ở tự lòng, như Nguyệt Mãn
Tình phơi ngoài dạ, tựa Xuân Phi
Cái còn, cái mất không sao cả
Sự tỏ, sự mờ, có cứ ghi
Tâm sự của anh chan chứa đó
Vẫn là gạch nối bạn Tương Tri!

Trần Vấn Lệ

TRÚC THANH TÂM * mùa khai trường


Mùa thu nắng sớm anh theo gió
Thổi mát lòng em, buổi đến trường
Trưa về anh hóa thân chiếc nón
Để giữ riêng mình một chút hương !

Áo trắng, đường hoa bay ngược nắng
Vạt tóc mây trôi, ngẩn ngơ tình
Anh gởi hồn anh vào trong tóc
Bài học đầu, tập giấy trắng tinh !

Thầy cô, bè bạn, trường lớp cũ
Chỗ ngồi, cửa sổ với tiếng chim
Náo nức khai trường, hồi trống giục
Một thuở học trò, anh gởi em !

TRÚC THANH TÂM
     ( Châu Đốc )

Thursday, August 22, 2013

BÙI BẢO TRÚC * đặc sản



 
Bạn ta,
Tôi không thích chữ "đặc sản", vì danh từ này, từ nhiều năm nay, đã bị đem ra dùng một cách hết sức bừa bãi ở trong nước cũng như ở những nơi ngoài Việt Nam.
Thí dụ mấy tiệm ăn ở Mỹ thì không thể dùng hai chữ "đặc sản" với những món trong thực đơn của tiệm. Món bánh tôm với khoai mua ở chợ Mỹ, tôm từ Louisiana, rau thơm của Florida chở lên thì làm sao có thể gọi đó là đặc sản Hà Nội được?
Phải là sản phẩm đặc biệt của một vùng nào đó mà những nơi khác không có thì mới có thể gọi là đặc sản. Cam Bố Hạ, nhãn Hưng Yên, cá rô Đầm Sét, bưởi Đoan Hùng, mận Đà Lạt… Ở Mỹ thìlobster của Maine, clam chowder của San Francisco… thì mới là đặc sản.

Wednesday, August 21, 2013

TƯỜNG LINH * Cảm bút



      Thân gởi Thụy Dương và các bạn 
      ở xa ghi nhớ sâu sắc nghĩa tình.
    

     

     Tớ tưởng “đi” rồi lại chẳng “đi”
     Chưa đi thì ở bận lòng chi
     Mắt đau dai dẳng lơ thi phú
     Bệnh hại giằng co mặc thị phi
     Cấp cứu bao cơn tình chửa đáp
     Lâm sàng mấy bận nợ còn ghi…
     Kiếp người tứ khổ qua gần đủ
     Thương vợ con và bạn cố tri!

     Sài Gòn, Thu Quý Tỵ - 2013

      TƯỜNG LINH

NGUYỄN AN BÌNH * nhớ mùa dâu HẠ CHÂU

Bạn tôi, Việt kiều Mỹ mới về thăm quê sau hơn 30 năm ở xứ người. Hồi còn ở Việt Nam đi học chung tôi và nó thân nhau nhất, chẳng là tôi và nó đều có máu văn nghệ thích làm thơ thẩn, thường gởi bài đăng báo ở Sài gòn. Mỗi lần có bài đăng thích lắm, mua báo về cắt dán vào một cuốn sổ lâu lâu lật ra xem. Lên đại học tôi thi vào sư phạm còn nó học luật. Sau giải phóng nó và gia đình theo ghe đánh cá của người cô vượt biên ra nước ngoài rồi định cư ở Mỹ. Mất liên lạc nhiều năm, tôi cũng đổi chổ ở mấy lần, vậy mà tháng vừa rồi không biết nó lần ra số điện thoại của tôi từ đâu điện cho tôi hay tháng sau sẽ về Việt Nam. Gặp nhau mừng đến phát khóc.

Tuesday, August 20, 2013

TRÚC THANH TÂM * bông hồng cho tình yêu


Khi trái đất chưa có ngày tận thế
Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây
Ta được sống trong những người đang sống
Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày !

Thương đất nước theo bốn mùa thay đổi
Đường ta đi nhiều ngã rẽ, trái ngang
Yêu để nghe trái tim mình trăn trở
Đối diện đời qua hai mặt nhân gian !

Bao nỗi sầu còn đậu trên ánh mắt
Nghĩa nhân ơi, sao rút ván qua cầu
Ai cũng có trái tim thời bồng bột
Chút sai lầm dẫn tới chuyện bể dâu !

Em nghĩ gì khi mưa chiều chợt đến
Tuổi thanh xuân trong nắng sớm mai hồng
Yêu cho đi, nhận về từ phía khác
Loay quay hoài chưa hết một khúc sông !

Tiếng vạc kêu đêm chạnh lòng khắc khoải
Vui ngắn thôi mà buồn lại quá dài
Khi nước mắt làm luân hồi cuộc sống
Sự tái sinh hòa nhịp chốn trần ai !

Ta với em còn niềm tin thắp sáng
Hãy nuôi tình và trân trọng, em ơi
Yêu để thấy thế gian nầy nhỏ lại
Và một người chỉ nhớ một người thôi !

Mùa Vu Lan - 2013

TRÚC THANH TÂM

TIỂU TỬ * đèn trung thu


            Sàigòn đang vào Tết Trung Thu. Sàigòn, bấy giờ đã được đổi tên. Cũng đúng thôi ! Bởi vì “nó” không còn giống cái “Sàigòn” của thời trước, cái thuở mà mỗi món vật mỗi con người đều được nhận diện một cách trung thực, cái thuở mà tiếng nói chưa bị thâm nhập bởi những “mỹ từ... dao to búa lớn”, cái thuở mà tình cảm còn thật là tràn đầy... Cái tên mới của Sàigòn có hơi... dài, nên sau này, người ta chỉ còn gọi là “thành phố”, vừa ngắn gọn lại vừa hợp... thời trang !