văn hữu vườn tao ngộ

Nơi lưu trữ tác phẩm của PBTD và thân hữu. Liên lạc: phanbathuyduong@gmail.com

Monday, August 9, 2021

HỒ THỤY MỸ HẠNH ** Bọt nước



Diễm đứng ngắm mình trong gương một lần nữa, người trong gương mỉm cười hài lòng. Chiếc đầm màu trắng may đúng mode hợp với thân hình cân đối, bộ nữ trang đắc tiền làm cho cô sang trọng hẳn lên, mái tóc chải kiểu cách và khuôn mặt được trang điểm rất kỹ, nhìn Diễm như một diễn viên chuẩn bị lên sân khấu.

Thursday, August 5, 2021

VĨNH HẢO ** Ngồi Im


Tiếng xe cộ qua lại trên đường đánh thức khu xóm vốn lặng lẽ về đêm

Nắng mai trải nhẹ một dải lụa hoàng kim lên góc vườn nhỏ

Giọt sương vừa đủ nặng để rơi nhanh khi nhành lá lay động trước gió

Con chim vỗ cánh trăm lần mà tợ như đứng yên – chỉ để hút tí mật từ nhụy hoa

Qua một đêm, con nhện kiên nhẫn dệt lại một mạng lưới khác sau khi bị phá hủy bằng một cái quơ tay của người đi đường

Có người ngồi im bên cửa sổ không làm không nói gì cả

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM ** Phan Bá Thụy Dương : đại thiên sa giới ngoại/ hà xứ bất vi gia


chụp bởi T.H - Viễn Đông News

Hai câu kệ của tổ sư Thường Chiếu
đời nhà Lý ở trên, được nhà thơ 
Phan Bá Thụy Dương chuyển ý “ 
ngoài cõi trời bao la vô tận đó/ có 
nơi đâu chẳng thể gọi là nhà”. Cái 
khuynh khoái của người nghệ sĩ 
chất nhẹ trên đôi vai gánh tang bồng, 
thì thế sự chất chồng chung quanh 
nẻo sống chỉ là những cát bụi phù du. 
Bước đạt ngộ của kẻ làm văn nghệ 
hình như cũng tương đồng với thậm 
thâm vi diệu pháp của người tu 
chứng. Quẫy trên lưng cả một vũ trụ 
nghiệp chướng dầy đặt những hạnh phúc 
hay khổ đau, như quẫy nhẹ cả hư không 
trong lòng người đạt ngộ.

DƯ THỊ DIỄM BUỒN ** CHUYẾN ĐÒ NGANG

Ảnh minh họa

Anh đứng đây bên bờ sông Mỹ Thuận

Nhìn ghe tàu xuôi ngược Cửu Long Giang

Nhớ bao lần lỗi hẹn em hờn giận!

Chẳng nói rằng, mắt đẹp buồn man man

Bến đò xưa... kế vườn cây liếp rẫy

Dòng sông dài ngăn hai tỉnh liền nhau

Nắng chiều buông lơi trên bờ lau sậy

Tiếng rì rào theo gió vút lên cao...

Tuesday, August 3, 2021

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM ** GIỮA BỜ SINH TỬ, HÁT KHÚC THIỀN CA


(24 khúc Thiền ca, tặng một Thiền sinh lữ hành vào 6 cửa)


Từng sát na vô nhiễm

Bỗng rực rỡ trang nghiêm

Thân tâm cõi vô lượng

Thoát bến bờ khói sương

NGUYỄN AN BÌNH ** BƯỚC CHÂN VẠN LÝ


Họ lầm lũi đi

Lầm lũi trên đường bước chân vạn lý

Lầm lũi trở lại quê nhà trong nỗi buồn thể kỷ 

Thành phố không còn là điểm tựa

(Nơi họ từng tin đó là vùng đất hứa)

Monday, August 2, 2021

MINH LÊ ** Học Phật qua thơ Đỗ Hồng Ngọc



Từ trước tới giờ, tôi ít đọc thơ vì tự thấy mình có chút thiếu “hồn thơ lãng mạn”. Dù vậy, tôi là người hâm mộ âm thầm nhiều năm của Bác sỹ Đỗ Hồng Ngọc, không chỉ với sách của Anh mà cả với các bài thơ Anh viết. Anh làm thơ cũng như viết văn, nghiêm túc mà dí dỏm, nhẹ nhàng mà sâu sắc, ngắn gọn mà vô số “ý ở ngoài lời”. Anh còn giảng và viết nhiều bài về Phật pháp rất hay, nhưng tôi thích học Phật qua thơ của Anh hơn.

Sunday, August 1, 2021

Trần Vấn Lệ ** Chúng Tôi Vào Quán Kiếm Một Chỗ Ngồi


Bạn tôi, bây giờ, đang hỏi:  "Ngày này, năm ngoài ra sao?"  Thật tôi không biết cách nào / nói về cảm nhận năm trước...

Mới một năm mà quên hết / cái cảm giác ngày đầu năm.  Năm nao cũng một tiếng Mừng...rồi sau đó là Chúc Tụng.

HÀ THÚC SINH ** Bài Thơ Tháng Năm



Tháng này trí nhớ là đêm

Gió mùa lên tới ngang anh thì ngừng

Lầu cao lũng thấp xe tuôn

Quanh co đường lạ phân vân ánh đèn

Trần Thiện Hiệp ** Rồi Cũng Mây Bay

Sáng sớm cà phê bên hồ cá

Cá kiểng nhiều màu bơi lững lơ

Thấy lòng thanh thản thêm ngày mới

Hoa lá quanh vườn thoáng ý thơ

 

Nhồi thêm tẩu thuốc nhìn theo khói

Nhớ lại bước qua mấy đoạn đời:

Một thuở bình minh đi làm lính

Xế trưa rả ngũ đành lưu vong