văn hữu vườn tao ngộ

Nơi lưu trữ tác phẩm của PBTD và thân hữu. Liên lạc: phanbathuyduong@gmail.com

Tuesday, January 28, 2014

KINH DƯƠNG VƯƠNG * Những Giọt Nước

 Người thanh niên dần dần hồi tỉnh sau khi ngất đi vì bị một trận đòn hội chợ bằng dùi cui và báng súng. Anh mở hé cặp mắt nặng trĩu sưng húp, trước mắt có một cái bóng chờn vờn che khuất, hơi thở nóng của một người nào đó phả nhè nhẹ và những sợi tóc dài lòa xòa trên mặt làm anh nhột nhạt.
- Minh tỉnh rồi! Tiếng người con gái thốt lên vui mừng. Một bàn tay mịn, mát rượi đặt lên làn trán nóng hâm hấp của anh.
- Chị Lan hả? Gã liếm làn môi khô, cố cất tiếng hỏi. Còn mấy người kia đâu? Anh thốt nhớ đến các bạn.
- Ở cả đây, trong khám, người con gái tên Lan đáp, giọng đượm vẻ bởn cợt. Bị hốt cả rồi.


Người thanh niên bật ngay dậy, nhưng một cơn nhức đầu khủng khiếp vật ngã anh trở lại. Anh có cảm tưởng bị hai gọng kìm nhọn kẹp chặt vào hai bên thái dương. Đầu anh giật lên từng cơn đau buốt làm mắt anh đổ lửa.
- Minh nằm xuống nghỉ đi! Người con gái vội đỡ cho anh từ từ nằm xuống. “Bị hốt cả rồi”, anh nghe mơ hồ lời người bạn gái nói, nước mắt bỗng trào ra khỏi hai khóe mắt nhắm.
Lúc sau anh lại mở mắt ra.
- Minh thấy trong người thế nào? Vẫn giọng trong trẻo dịu dàng ấm áp của người con gái.
- Cám ơn chị, đã khá. Người thanh niên trả lời sau một giây im lặng. Chưa chết đâu chị, đừng sợ. Anh trở mình ra thấy toàn thân đau như dần.

Anh nằm trên nền xi măng lạnh ẩm, một mùi hôi thối xông lên trong căn phòng tối mờ. Khi đôi mắt anh quen  dần với bóng tối, nhận ra gương mặt đẹp của cô bạn gái, nhem nhuốc và mái tóc rũ rượi, nhưng đôi mắt vẫn trong sáng vẻ ngạo nghễ, đang trìu mến nhìn anh lo âu. Hai vành môi đỏ thắm hơi khô, nhưng hình như đang mỉm cười.
- Minh bị ngất đi có hơn hai giờ rồi. Nàng nói. Họ xúm lại đánh Minh dữ quá. Đủ các loại cớm chìm nổi. Minh vừa ngất đi thì hàng ngũ cũng tan rã, cả bọn bị hốt vất lên xe GMC.
- Cho tôi ngồi lên – Anh nói. Người con gái khó khăn xê dịch đỡ anh tựa vào vách. Anh nghe tiếng kim khí va chạm cùng phòng, hai chân anh không nhúc nhích được – Anh đưa tay vuốt ve chiếc còng sắt lạnh lẽo.
- Còn chị  Lan? Anh chỉ đưa mắt hỏi.
- Cũng thế! Người con gái mỉm cười đáp. Thì cùng là tội đồ mà! Nàng thốt cười lên nho nhỏ. Minh cũng cười.

Tuổi trẻ thật đáng yêu biết mấy. Nghịch cảnh không làm nản chí họ được vì lòng họ tràn đầy những ước vọng tinh khiết. Với bầu máu nóng, họ lao vào hành động. Chết cho lý tưởng không nao núng, có một niềm hân hoan và nên thơ. Trái tim luôn giữ niềm hy vọng chói sáng. Trái tim chứa những búng máu tươi đỏ thắm đọng lại thành hồng ngọc.

Anh nhìn những người bạn đang ngủ trên bậc xi măng cao hơn, họ ngủ say bình thản như đang nằm trong chăn ấm dưới mái gia đình. Một niềm thương yêu bao la lớn lên trong lòng anh.
Bạo lực có  thể tiêu diệt  thể xác nhưng không  thể tiêu ý chí”. Anh thầm nghĩ. “Bạo lực sẽ nguội lạnh còn ý chí tuổi trẻ luôn luôn được nối tiếp nung nấu. Tuổi trẻ như măng rừng. Người ta có  thể đốn ngã những thân tre, nhưng rừng măng từ lòng đất vẫn tiếp tục mọc lên  không ngớt. Rừng măng tua tủa như rừng gươm.

Tuổi trẻ như lửa, ý chí như gió lớn”. Lửa ngọn có  thể bị dập tắt, nhưng không  thể dập tắt lửa âm ỉ cháy trong muôn triệu trái tim trẻ. Và không  thể ngăn cho gió đừng thổi. Gió bất tận rẽ đưa lửa đi, thứ lửa của nhiệt huyết tiềm tàng, thiêu cháy rụi kim cương”...Trái tim anh bỗng đập mạnh. Máu chảy nhanh trong các huyết quản làm thân  thể anh trở nên ấm nóng.  Trước mắt anh lại hiện ra những gương mặt trẻ, mắt sáng ngời, lòng háo hức. Những đêm thức ròng rã đánh máy, quay ronéo, viết biểu ngữ. Những chữ Hòa bình – Tự do, cơm áo... được tô đậm nét trên nền vải trắng đỏ chói như viết bằng máu thơm đẹp tuyệt  vời... Đoàn người hăm hở kéo đi như một thác lũ, như cuồng lưu, sắp sửa quét sạch những rác rưới nhơ bẩn. Nhưng một bức tường đã chắn lối. Đoàn người quyết vượt qua bức tường kẽm gai, mặc cho những mũi gai nhọn đâm tuôn máu.

Những quái vật hình người mặt thú xuất hiện. Quái vật phun nọc độc mù mịt. Nọc độc làm cho những đôi mắt sáng chợt tối tăm. Nọc độc làm cho bao tử cồn cào, nôn mửa, rồi ngất xỉu. Nọc độc thấm ướt áo quần làm cho ngứa ngáy, lở da bỏng thịt. Đoàn quái vật tiến lên, những người trai trẻ bị chúng cắn, cấu xé chảy máu. Họ thất thế. Các quái vật  mang họ về sào huyệt.
Tất cả đã tỉnh dậy. Họ nhìn nhau, im lặng cười. Những nụ cười hồn hậu như lóe sáng trên những gương mặt thư sinh.
 Cánh cửa sắt nặng nề bỗng vụt mở. Ánh chiều tà dọi vào làm sáng hẳn căn phòng. Người thanh niên nhìn rõ quanh miệng lỗ tròn của hầm tiêu phân người khô đóng lớp dày mà với ánh sáng ít ỏi từ một lỗ vuông gần trần nhà soi vào không nhận ra được.
Gương mặt một người đàn ông ló vào.
- Đói chưa? Gã hỏi, giọng khô khan. Đó là cái giọng đặc biệt của người cầm dao đối với lũ cá trên thớt.
- Đói! Đói! Đói!  Những cái miệng tranh nhau nói lẫn với những cái miệng cười đùa cợt.
- Đợi! Y nói, rồi đóng mạnh cửa lại.
Một lúc những vắt cơm nguội nhét muối, nước lã được đưa vào qua một lỗ nhỏ ở cửa sắt. Tất cả ăn ngon lành. Họ hát đồng ca những “bài hát cho quê hương” vang dội trong phòng kín. Không phải tuổi trẻ, không mang bầu nhiệt huyết sôi sục, người ta không  thể cất lên tiếng hát hùng tráng đó. Tiếng hát sẽ bay qua bốn bức tường, vang tiếng tận mỗi trái tim những người trai trẻ khác. Và họ sẽ bắt giọng cất lên hát theo. 

Nửa đêm, trong khi mọi người đang ngủ, họ bị đánh thức dậy đột ngột. Ánh sáng một ngọn đèn chói chang như xỉa xói vào mắt họ.
- Ai tên Minh. Tiếng một người đàn ông hỏi.
- Có tôi. Người thanh niên lên tiếng.
- Ngồi riêng ra. Ai tên  Lan?
- Tôi. Người con gái đáp nho nhỏ, mắt dịu dàng nhìn thẳng vào mặt gã.
Gã đàn ông nhìn cô xoi mói, khèo một ngón tay làm dấu...
- Hai người theo tôi..
Những vòng sắt được đưa từ cổ chân lên cổ tay. Cánh cửa đóng ập lại. Một lúc, mở ra, đóng ập lại. Rồi lại được mở ra, nhiều lần. Lần cuối cùng khi cánh cửa nặng nề nằm im thì căn phòng hoàn toàn vắng vẻ.

Nhật ký của Minh.
Mãi sau này tôi mới nhận ra, thuở nhỏ tôi là một đứa trẻ độc ác. Nhưng sự độc ác đó, có lẽ cũng giống như hầu hết những đứa trẻ cùng tuổi khác vậy.

Khi đã khôn lớn, có lần tôi bắt được một con chuồn chuồn rất đẹp, đem cho đứa em nhỏ nhất nhà, yên trí rằng nó cũng nhận thấy như tôi là con vật đẹp đẽ dễ thương và nó sẽ nâng niu. Tôi hoàn toàn lầm lẫn về điều đó, tôi vừa quay đi nó đã tẩn mẩn bứt cánh, ngắt đầu, xé manh xé mún con vật ra, vất tứ tung. Thoạt tiên, tôi giận, định mắng nó một trận, nhưng bỗng nó ngước mắt lên nhìn tôi cười, nụ cười ngây thơ với đôi mắt long lanh đen láy như hai hạt nhãn nằm trên một nền trời xanh trong ngọc bích. Một tình cảm đối nghịch liền đến làm cho cơn giận tôi an đi. Đó là hình ảnh của tôi. Phải, chẳng khác tí chút nào.

Hành động đó đâu phải là tội ác, nó làm vậy mà nào biết rằng đó là một tội ác đối với con vật? Không  thể đem một qui tắc luân lý nào để kết tội nó. Không có một mục đích, một mưu toan, hay suy tính nào trong hành động đó mà chỉ dưới mắt tôi, mới có tính cách độc ác mà thôi. Nhắc lại nó không cảm thấy đó là tội ác, nó làm không chút hối hận, cứ trông nụ cười hồn nhiên và đôi mắt ngây thơ vô tội của nó thì biết.

Lúc nhỏ, tôi rất mê chơi đá cá thia thia. Tôi thường bỏ buổi học, giấu cặp sách trong các bụi rậm, lội xuống những đám ruộng cỏ mọc thấp, nước xấp xấp, đi “đâm” cá thia thia.

Cá thia thia là một giống cá nhỏ, có nhiều màu sắc xanh, đen,  đỏ, lục, biếc rất đẹp, đặc tính của nó rất hiếu chiến. Chúng thường ở chỗ nước đọng, trong những bụi cỏ kín đáo. Cá đực nhả bọt trắng phau như một bãi nước miếng đặc làm tổ cho cá cái đẻ vào đó. Cá đực ở lại giữ cho ca cái khỏi ăn và ở lại trông coi cho đến khi trứng nở, sau đó lại giữ cho đến lúc cá con rẽ bầy. Đi dậm cá chúng tôi chỉ cần tìm những nơi cá đóng bạt, dùng một cái rổ nhỏ xúc là bắt được những con cá đực, đem về nuôi trong những cái keo hay chai thủy tinh trắng. Cá ăn cung quăn hay trùn chỉ, nuôi khoảng ba bốn hôm thì cá sung sức, lên nước mun đen, trổ hết các mầu sắc lấp lánh và cá bắt đầu đá bóng trong gương soi. Có khi chỉ cần để một ngón tay vào cá cũng phùng mang, xòe đuôi, giương kỳ xấn tới tấn công rất hung hăng, có thể cáp độ đá được rồi.

Cá thia thia hiếu chiến một cách kỳ lạ. Có lẽ vì cái tánh hiếu chiến đó nên người ta mới lợi dụng xua chúng vào cuộc để mua vui trong trò đen đỏ. Chúng đá rất hăng, gặp nhau là sấn vào cắn nhau tơi bời hoa lá, cho đến khi có một con chạy hoặc “đâu mỏ”, rồi cả hai kiệt sức mà chết. Gặp trường hợp này cử tọa vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt và hai chủ cá cũng cảm thấy hảnh diện đã nuôi được một con cá anh dũng gan lì.

Những con thắng cuộc được đem về o bế, săn sóc kỹ lưỡng. Con nào thua tôi đem ra xử tội ngay.

Tôi không biết cái cách thức giết những con cá bại trận đáng thương một cách độc ác như vậy do ai bày ra, chỉ thấy mấy đứa trẻ khác làm, tôi bắt chước theo.

Tôi để những con cá “sọc dưa” vào một chai nhỏ đầy nước, đậy nút lại thật chặt, lấy một cái que nhỏ gõ vào chai. Gõ mạnh thì chỉ cần một hai lần là cá đã dẫy lên mà chết tốt, nhưng như tôi đã nói, tôi là một đứa trẻ độc ác, tôi thích kéo dài thời gian làm tình làm tội con vật, theo tôi, đã phạm một trọng tội: thua cuộc! Tôi chỉ gõ nhẹ nhẹ từng cái một, mỗi lần gõ con cá nhỏ như bị điện giật, nẩy lên lật ngữa ra, bất tỉnh một lúc. Tôi chờ cho cá tỉnh lại rồi gõ tiếp, tôi gõ như vậy có đến vài chục lần con cá mới chết hẳn. Như thế chưa hả, tôi còn lấy xác cá ra bắt đầu ngắt hết kỳ vi, đuôi, mọi thứ rồi bóp con cá giữa hai ngón tay đến nát nhầy ra.

Còn một lối giết cá khác nữa. Tôi cũng cho cá vào một chai nước đầy nong một ngón tay vào miệng rồi giật mạnh ra. Cách này tàn bạo hơn cách trước, tuy nhiên, con cá tránh được thời gian kéo dài sợ đau đớn. Nó chết ngay.

Khi ngón tay rút ra khỏi miệng chai, một tiếng “póc” nhỏ vang lên như tiếng mở rượu sâm banh. Con cá từ dưới đáy vọt lên miệng chai như một mũi tên, lật ngữa cái bụng trắng hếu ra tức nước, chết tươi. Sức ép của nước do cái rút tay tạo nên có khi làm vỡ cả cái chai nữa. Tôi nhìn xác nó, từ từ nhìn xuống, cảm thấy hả dạ.

Nhớ lại, tôi thấy quả thật tôi là một đứa trẻ quá sức độc ác khi tôi thưởng thức một cách thích thú sự quằn quại của con cá bị tôi hành hạ.

Bây giờ chính tôi đóng vai một con cá thua cuộc. Tôi không ngạc nhiên nhưng tôi cảm thấy một nỗi đau đớn về tinh thần.

Tội ác của tôi, dẫu sao cũng có thể tha thứ được, tôi chỉ hành hạ một con vật nhỏ bé thôi mà, lại ở trong lứa tuổi chưa có ý thức về lẽ thiện ác. Tôi không  thể tưởng tượng nổi nếu như tôi cùng là giống cá thia thia như chúng mà tôi lại có  thể hành hạ chúng như vậy. Còn tôi, tôi bị chính những đồng loại mình hành hạ. Chai nước đổi thành thùng phuy nước xà phòng và cái que nhỏ đổi ra một thanh gỗ to.

Làm sao có  thể để biện minh một cứu cánh coi như lý tưởng để hành hạ một cá nhân có những tư tưởng đối lập? Phương chi cứu cánh đó chỉ là một hoài vọng nông nổi – nếu không muốn nói là ngụy tạo và vụ lợi – và sự hành hạ thì hoàn toàn, có tính cách đàn áp tiếng nói đối lập chính đáng, phản kháng những tệ trạng hậu quả của những chính sách hư mê?

Dập tắt tiếng nói đối lập bằng bạo lực chỉ có  thể là phương thức của những chế độ độc tài quân phiệt. Những tay sai ngu xuẫn thì coi sự hành hạ đó như một sự trả thù, một sự bỏ tức vô lý ngây thơ – nếu nghĩ có một tí ti lý tưởng nào trong những hành vi tàn nhẫn của họ thì khôi hài hết sức – họ chỉ làm cho đã cái nư giận  của họ vì chúng tôi đã làm rầy rà họ – nếu không thì họ sẽ có thì giờ nhiều hơn để giải trí – không cư xử tàn nhẫn với tôi một cách vô tội vạ và vô trách nhiệm – đó chính là điều làm cho tôi cảm thấy một nỗi đau đớn sâu xa. Một nỗi hổ thẹn không kềm chế.


Nhật ký của  Lan

Anh yêu dấu,
Em sẽ kể anh nghe cơn ác mộng em vừa trải qua.
Em buồn rầu vùi mình vào lòng anh để xin anh tha lỗi. Mọi sự xảy ra, chắc chắn không do tự nơi em, trong một cơn ác mộng em hoàn toàn phải đóng vai thụ động. Em đau đớn về cả thể xác lẫn tâm hồn, và nỗi đau lớn lao quá đã làm cho lòng em trở nên dửng dưng một cách kỳ lạ, như em cam chịu phần số không may cùng với lòng khinh bỉ.

Hẳn là em còn nhớ rất rõ ràng điều nhục nhã xảy đến cho em, vậy mà lúc đó cũng như giờ đây, em không nhỏ ra được một giọt nước mắt. Nhưng anh đừng đột ngột hiện ra bên em mới được, vì nếu anh có mặt ngay bây giờ ở đây, thì em không  thể giữ mình được, dẫu em có bị trói bằng dây sắt, em cũng phá tan để lết tới bằng đầu gối ngã vào lòng anh mà khóc như dông bão, và em tưởng chừng nước mắt em hoàn toàn làm ngập lụt  ướt đẫm hai thân  thể chúng ta. Chúng ta sẽ tắm bằng nước mắt của em, để gột sạch những xúc động nhơ nhớp mà người ta đã gieo lên thân  thể em với ác tâm. Vâng, em sẽ khóc, khóc để tẩy uế.

Anh yêu,
Anh còn nhớ cây đào tiên với đôi quả kề nhau mới chín tới của em không? Cây đào hiếm hoi quí báu mà cha em đã công khó vun trồng, săn sóc, gìn giữ suốt hai mươi năm nay và từ khi em biết được sự quí giá chúng em cũng đã góp công gìn giữ. Hai quả đào tiên đó là của hồi môn duy nhất cha mẹ em để lại cho em. Em tâm niệm dành thức ăn quí hiếm đó cho anh, người chồng tương lai yêu dấu của em. Anh không biết được rằng em yêu anh đến chứng nào và em quyết rằng khi chúng ta đã thành chồng vợ em sẽ hiến dâng cho mình anh tận hưởng của hồi môn của em: đôi quả đào tiên đó. Em chỉ nhận sự sung sướng khi nhìn anh cấu vào làn da hồng căng rạn mịn màng của quả đào chất nước thơm ngọt ngào sẽ tiết ra thắm đượm từng kẻ răng anh, chan hòa lưỡi mềm mại của anh. Em chỉ tham dự vào khoái cảm của anh thụ động, nhưng em vô cùng sung sướng, sự sung sướng em tìm thấy trong đôi mắt nhắm ngây ngất của anh, ở những ngón tay tham lam quờ quạng run rẩy của anh.

Đó là lý do duy nhất vì sao em từ chối chưa trao tặng anh đôi quả đào tiên ấy để đến nỗi đôi khi em phải đau lòng vì sự buồn bã lộ ra trên gương mặt khả ái của anh. Vả chăng nếu anh biết rằng, có khi giá trị của nó chính ở nơi lòng mong mỏi, ở thời gian đằng đẵng của chờ mong mà mà không do phẩm chất của nó. Con người dẫu ở tuổi trưởng thành vẫn còn giữ tâm lý của trẻ con, chúng chỉ mơ ước những điều mới lạ. Và khi đã thỏa mãn rồi chúng không còn lòng ham muốn thèm thuồng nôn nả nữa.

Chớ có giận em, anh cũng chỉ là một trong những đứa trẻ con đó thôi. Nhìn thấy hai quả đào hồng mơn mởn treo bên cạnh, những chiếc lá xanh anh đem lòng mơ ước xôn xao, và sự mơ ước không được thỏa mãn sẽ tạo ra nơi anh một nỗi đam mê thắm thiết. Em cần lòng đam mê đó của anh. Anh có quyền nhìn ngắm nó thỏa thuê, nhưng em vẫn xin anh đừng vội ăn quá sớm. Nó chưa chín đủ. Có  thể nó sẽ có một vị chua, đắng, lúc ấy... lúc ấy anh sẽ đối với em ra sao? Chính vì thế, do lòng vị kỷ rất đáng yêu của giống cái, phần nào em đã cư xử với anh như đối với một đứa trẻ con. Để khuyến khích sự say mê của nó trong việc học, người lớn chỉ hứa cho nó sự sở hữu món đồ chơi nó thích, và nó cần phải đạt đến một mong muốn nào đó của họ thì nó mới được sở hữu trọn vẹn, hoặc thi đậu hoặc đứng đầu lớp. Ở anh chính là sự thử thách bằng thời gian.

Thực tế đã đánh đổ tất cả khi cơn ác mộng xảy đến. Tuy nhiên, thử thách đó vẫn còn đúng trên suy luận. Suy luận, đó là một chứng bệnh trầm trọng của thời đại chúng ta. Hành động theo một tiêu chuẩn đinh ninh do suy luận, bất chấp những hậu quả thảm khốc. Một loại hành động mù quáng đem cứu cánh biện minh cho phương tiện, trong khi cứu cánh, thực ra chỉ là sâu thẳm què quặt của cá nhân, chứ không phải của quần chúng. Em lầm lỗi, phải không anh? Và dù mọi sự đã xảy ra như vậy, đối với anh, trong suy luận của em, vẫn chưa có gì quan trọng lắm để khiến em không còn ao ước được gặp lại anh đâu. Ân hận đôi chút, nhưng em giống như những người có tinh thần bảo thủ – có lý tưởng chứ không vì quyền lợi – em nghĩ rằng em không nên có thái độ bi lụy quá đối với anh, dầu là em đã trải qua cơn ác mộng đó. Vì cơn ác mộng chỉ có  thể xúc phạm đến  thể xác em mà thôi, trong khi tình yêu của em dành cho anh đã cô đọng thành một khối kim cương sáng chói trong tâm hồn em không một sức nóng nào có  thể làm cho nó tan chảy – ngay khi sự phản bội của anh đi nữa, yêu anh là em đã sống đến mức của sự sống, chính là sự chết, vậy thì còn gì có  thể huỷ diệt được tình yêu đó nữa? – đó là khối ngưng đọng của tinh thần, của tình yêu tuyệt đối.
Anh yêu,
Anh biết không, gã đàn ông dơ dáy, bẩn thỉu, tàn nhẫn, có gương mặt mất hẳn nhân tính, đã dùng hơi độc làm em mê man, đưa em vào cơn mộng dữ, cưỡng bức em bằng một phương pháp hết sức lạ lùng.

Gã tàn bạo xé rách quần áo em ra với hai bàn tay gân guốc thô bạo của gã. Em trần truồng như nhộng trước mắt gã, đôi mắt đỏ ngầu rực lên ánh lửa thèm thuồng. Dưới tia nhìn bốc lửa của con quỷ dâm dục, da thịt em, tấm thân trong trắng hoàn toàn trống trải của em như bị muôn ngàn tia đèn pha cực sáng dọi vào thiêu cháy. Em cảm thấy một nỗi xấu hổ kinh tởm tột độ, cũng bằng như em bị bắt khỏa thân trên một khán đài mà bên dưới có hàng triệu tia mắt của những tên “”sa đích” rạo rực nhìn lên. Sự kinh tởm lẫn với lòng sợ hãi đã khiến cho làn da thịt của em mềm nhũn mát rượi dưới bàn tay êm ái nóng ấm của anh trở nên đông cứng lại giá buốt.

Ôi! Phải chi em là một người đã từng qua trong cảnh trần truồng trước mắt những con quỉ thèm thịt sống, anh ơi, em là một gái trinh, anh ơi, em chỉ là một trinh nữ. Và em rùng mình chờ đợi.

Gã đàn ông thô bỉ đứng bên cạnh gốc đào, đôi môi thâm dày ngậm chặt điếu thuốc cháy đỏ, mỉm cười nham hiểm. Gã nói với em bằng ngôn ngữ của chúng ta, nhưng em hoàn toàn không hiểu được gã muốn nói điều gì với những câu như phù chú đó. Và em im lặng. Sự im lặng của em như một thách thức làm cho gã tức giận. Nên thay vì đưa hai tay sần sùi mân mê hai quả đào như gã đã làm trước đó, thình lình gã bấu chặt lấy chúng. Những ngón tay cứng bóp mạnh làn da căng nỏn nà với hết sức lực, như tay kẻ sát nhân trên cổ tử thù.

Hành động đó đưa đến một hậu quả tích cực, gã thấu hiểu. Cây đào với đôi quả trong thời kỳ chín mọng, gã biết em quí đến chừng nào. Sự hành hạ từ núm cuống hai quả đào đến tận gốc rễ của thân cây sẽ làm cho em cực kỳ đau đớn em cắn chặt răng lại, chịu đựng không thốt lên một lời kêu than và mê man đi trong một thời gian ngắn. Khi em tỉnh dậy đã thấy gương mặt hắn úp vào hai quả đào, hai tay nâng lên sờ mó, hàm răng nhơ bợn của gã cắn nhẹ lên núm đào, và cái lưỡi rắn nhám tanh tưởi của gã lè ra, mơn trớn khắp trên làn da. Em phải thú thật với anh điều này vì nếu không sẽ là một xúc phạm lớn đối với anh và anh không sao tha thứ được.

Em phải nói cho anh biết, giữa hai quả đào và thể xác em có một liên hệ xúc cảm mật thiết, chỉ cần một hơi gió thoảng qua trên da thịt chúng cũng đủ làm cho em thoắt rùng mình – chiếc lưỡi nhám liếm lên cuống đào, rà khắp lên thân hai quả đào mà làn da cực kỳ nhạy bén đã tạo ra luồng điện êm ái nhưng mãnh liệt truyền vào thân  thể em, khiến thân xác em bủn rủn, em không làm chủ được cảm xúc thuần thể xác của mình nữa, trong giây lát xúc cảm do sự mơn trớn trên cơ thể, em quên mất sự dơ bẩn của cái miệng hôi hám nhờm gớm kia, buông mình vào cơn đê mê ngây ngất.

Nhưng như em đã nói, đó chỉ là xúc cảm tác động lên thân xác em. Không gây một ảnh hưởng tâm lý xấu xa nào đến phần tinh thần em, mà chính tinh thần mới là thành lũy cuối cùng của em. Thứ nhục cảm em thụ hưởng thụ động do gã đàn ông gieo trên thân  thể em giống như chất thuốc mê, và sự đê mê của em giống như sự mê man của một người bị đánh thuốc mê vậy – Em là nạn nhân, hoàn toàn không tham dự. Phương chi, đó chỉ là một cách thức thi hành độc thủ?
Một lúc, gã đàn ông ngẩng đầu lên khỏi hai quả đào nói với em bằng ngôn ngữ quen thuộc nhưng em không sao hiểu được điều gã nói.

Thoát ra khỏi cơn đê mê, em trố mắt nhìn gã trân trối như để nhận diện một con quái vật. Gã đốt thuốc, gương mặt lầm lì của gã hiện lên những nét cực kỳ hiểm độc. Gã rít liên tiếp những hơi thuốc dài, điếu thuốc đỏ rực lên trong bóng tối. Gã thong thả dí đầu lửa đỏ lên núm cuốn hai quả đào và kề miệng rít cho lửa rực lên thêm. Một mùi khét lẹt từ đó bay ra cùng với tiếng réo xèo xèo, như mùi khét của da thịt người bị đốt cháy. Còn em thì ngất đi. Em tỉnh dậy rồi lại ngất đi nhiều lần với trò chơi ác độc đó. Hai quả đào với làn da căng hồng mơn mởn bị lửa đầu thuốc đốt cháy đen bầm. Nhựa từ vết thương rỉ ra đỏ thắm như máu.

Cuối cùng, trước khi bỏ đi – vì gã biết rằng không  thể thuyết phục nổi một ý chí sắt đá – gã đã dùng những ngón tay cào mặt đất – nơi một kẻ nứt có những rễ nhỏ bám sâu và dí làn thuốc vào kẻ nứt đốt cháy những rễ con, khói bốc ra như mùi tóc đốt. Em bất tỉnh. Và đó là cảm giác đau đớn cùng tuyệt gã đàn ông đã gieo vào cây đào – có liên hệ xúc giác đối với cơ  thể em – trước khi gã bất lực bỏ đi.

Gã không nhận được nơi em những gì gã mong mỏi. Nhận một tội lỗi mà em không hề phạm.
Giật mình thoát ra khỏi cơn mộng kinh hoàng, giữa đêm, em chạy ra gốc đào, đưa tay lên mò mẩm trong bóng tối, hai tay hai chân em ngượng ngập như vừa được mở cổng. Nhựa từ hai quả đào rây ra tay em nhầy nhụa. Em thảng thốt nhận ra cơn ác mộng, cùng lúc đã xảy ra trong thực tế.

Anh ơi! Nói lên tiếng nói phản kháng của những kẻ bị đàn áp phải chăng là một tội lỗi?
Nào em có tội tình gì cho cam. Em và đồng bào em lâm vào cảnh đói rách nhọc nhằn. Một buổi sáng, dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời – mặt trời là mắt công bình xa vời phải không anh? – em cùng với những bọn trẻ đồng cảnh ngộ, chúng em đã họp nhau lại kéo nhau ra phố hát lên nỗi thống khổ của mình. Nhưng chung quanh chúng ta, có những kẻ sống một cách vương giả nhờ vào sự bần cùng của chúng ta. Họ muốn chúng ta im lặng, chết rục trong sự khốn cùng đó, họ không muốn chúng em, những kẻ bạo gan dám cất lên tiếng nói phản kháng, và họ, chối tai vì những giọng hát kèn đồng đã cất cao lên, bởi tiếng hét ấy đã phát ra từ ngõ động mạch những trái tim sôi sục lửa căm thù, tiếng hét ấy đã làm cho họ run sợ bị tiêu diệt, tiếng hát đã đốt tiêu ra tro than bọn người nhơ nhớp, tồn tại được nhờ những dòng mồ hôi chảy ràn rụa trên trán, trên lưng của lớp người cùng đinh, nhờ vào suối máu từ những thân  thể trẻ trung của các thanh niên tuôn ra trên khắp các mặt trận.

Chúng ta không lạ gì, bởi chúng ta đã sinh ra và lớn lên trong một thời đại mà quyền tự do  của con người được tấn phong để rao bán như một món hàng hào nhoáng mặt ngoài mà đục ruỗng bên trong.

Bọn người dùng quyền rao bán đó bắt mọi người phải trả một giá đắt, bị bó buộc phải mua và phải tin rằng đó là một báu vật họ có nhã ý trao tặng chúng ta. Nhưng bổn phận của chúng ta là phải nói cho tất cả mọi người trên thế giới biết rằng đó chỉ là một sự lừa bịp trắng trợn vĩ đại, một âm mưu trục lợi, tin vào đó là tự tiêu diệt đời mình.

Chính vì thế mà chúng em đã cất lên tiếng hát đồng ca và bọn người có uy thế kia đã xua lũ tay sai ngu dốt chúng thuê mướn – với một món tiền  ít oi, cũng là những đồng bào chúng ta mà, phải không anh? – đến dập tắt tiếng hát ấy.

Nói sự thật là một tội trọng, đó là một châm ngôn mọi người đều học được trong thời buổi mạt thế này. Nhưng bổn phận chúng ta là phải nói lên sự  thật, phải rao giảng chân lý dù chúng ta có bị bạo lực ngàn lần đàn áp đi nữa.

Cuối cùng chân lý bao giờ cũng tỏ lộ dưới ánh sáng huy hoàng của chính nó. Tất cả những gì không phải là chân lý, giả ngụy sẽ bị tiêu diệt.

Anh yêu,
Em đã trở về căn phòng nhỏ tăm tối của em, đốt lên một cây nến trắng. Ánh nến bừng lên soi rõ bức hình anh với đôi mắt sáng trầm tĩnh đầy cương nghị.

Em nhìn vào bức hình như nhìn vào gương mặt thật của anh, đang ngồi trước em. Đôi mắt anh nhìn em âu yếm, bao dung, em soi mặt mình vào đó để tìm thấy chân dung em: tuy vừa trải qua cơn ác mộng, gương mặt vẫn còn giữ được vẻ đẹp ngây thơ, dịu dàng với đôi mắt bồ câu long lanh. Em đã hôn lên đôi môi anh trong bức ảnh để thấy lòng mình bình yên trở lại, vì em vẫn còn cảm thấy kinh hoàng khi nhớ lại những gì đã xảy đến cho em.

Có điều lạ lùng, là khi đem thuật lại giấc mộng cho những người bạn gái của em nghe, họ xác nhận là cũng đã trải qua trong cùng đêm đó, giống như những gì em đã kể, tuy nhiên các chi tiết không đồng nhất và gương mặt, hình dáng gã đàn ông mỗi người đã trông thấy hoàn toàn khác biệt.

Em đã kể cho anh cơn ác mộng xảy đến cho em, những ảnh hưởng.
Chắc chắn là anh phải làm một cái gì cho em, tựa như những vuốt ve êm ái. Anh hãy về ngay với em, để trông thấy hai trái đào vưu vật của anh đã bị gã đàn ông xâm phạm. Chúng đang cần hơi hám của bàn tay anh ấp ủ để  những vết thương chóng se mặt, những tế bào mới có thêm sinh lực nẩy nở nhanh chóng, những vết sẹo mau biến đi nhường chỗ lại cho làn da hồng căng mơn mỡn như xưa.
Hôn anh, Lan.

Nhật ký của R... bạn của Minh và Lan
Trong quảng đời tuổi thơ của quí vị, hẳn là có đôi lần, quí vị thích thú cởi trần truồng dầm mình trong những cơn mưa lớn. Từ đầu, khi những hạt nước thưa thớt rớt xuống từ một bầu trời mây đen vần vũ, rơi lộp độp trên mái nhà, quí vị đã cỡi bỏ áo quần ra đứng giữa trời nhảy nhót, hay chạy dong dong la hét ầm ĩ, chờ cơn mưa tới. Nhưng ngay trong lúc đó, khi cơn mưa còn xa, gió mạnh đã đẩy những hạt nước rơi sớm, bay tới rơi lên da trần của quí vị, gây một cảm giác rát nhẹ như những cái tát liên tiếp của một bàn tay nhỏ. Không thích thú gì, vì nhiều cái tát như vậy liên tiếp nhưng thưa thớt, vả vào khắp người khiến quí vị cảm thấy khó chịu? Chính tôi đã trải qua những cảm giác đó. Tôi không thưởng thức những cái tát nhỏ, tôi chờ đợi một cơn mưa lớn nhưng với những hạt nước mịn. Nhà tôi ở gần một bờ biển, vì thế tôi có nhiều dịp quan sát sự xâm thực của sóng nước vào chân các núi đá và những giòng nước nhỏ chảy qua một mặt đá phẳng.

Nếu có một so sánh về thể chất giữa nước và đá, việc làm đó đưa đến kết luận có một khác biệt lớn đến trở thành khôi hài, như nếu có người bày tỏ ý định sẽ lấy nước để bổ đôi, hay để đập tan một tảng đá. Ý định đó không còn gì điên vì thiếu thực tế cho bằng, chúng ta tất sẽ nghĩ như vậy. Nhưng nếu ai cho đó là một ý nghĩ có tính cách khôi hài, có lẽ những người đó đã không chú ý đến yếu tố thời gian.

Chân núi đá vững chải dường nào thì đợt sóng đánh vào có hề hấn gì! Thoạt nghe có vẻ chí lý, cũng như giòng nước nhỏ chảy qua một mặt đá thì làm thế nào có  thể bổ đôi tảng đá ra được.
Đó là một ý tưởng nông cạn và sai lầm.

Sự thật, đợt sóng đã có một tác động tích cực trong cùng đích của nó và giòng nước chảy qua mặt đá kia cũng vậy. Chúng ta không nhìn thấy sự xê dịch của kim đồng hồ, phải đâu là chúng không di chuyển? Một nụ hoa phong kín đâu phải không nẩy nở để đến lúc mãn khai và vẻ đẹp trông như rực rỡ kia đâu phải không đang tiến dần đến vẻ héo tàn? Tôi đã từng thấy những chân núi đá bị sóng nước đục thủng vào, và những núi đá gẫy gục xuống vỡ ra thành những đống đá vụn, những khe lõm sâu trên mặt đá chỗ giòng nước chảy qua. Đó là sự xâm thực nhẹ nhàng bị lãng quên trong thời gian, giống như sự cháy ngầm của không khí tác dụng vào sắt thép trông có vẻ vô hại ban đầu nhưng đưa đến một hậu quả hủy hoại khôn lường về sau.

Bây giờ, chúng ta lấy một miếng vải nhung – nhung thì êm ái biết bao! – chà nhẹ lên một khoảng da nhất định. Ở những lần đầu, sự va chạm nhẹ nhàng của nhung vào làn da sẽ khiến chúng ta có một cảm giác được vuốt ve. Tôi tin rằng, chỗ da nhận sự ve vuốt nhẹ nhàng đó sẽ đỏ rần rồi phồng lên nếu chúng ta cứ tiếp tục lập lại sự va chạm êm ái đến một lúc nào đó. Lúc đầu, nếu có người cam đoan, với những cái ve vuốt nhẹ nhàng của một miếng nhung, sẽ làm cho da chúng ta phồng lên, hẳn chúng ta sẽ mỉm một nụ cười tha thứ rất ngạo mạn. Gần gũi hơn, chúng ta có  thể nhìn thấy những lỗ thủng sâu xuống dưới mặt đất, ngay dưới mái hiên nhà. Có lẽ một vài người đã vội nghĩ đến những giòng nước của một cơn mưa rào. Không đâu, cần gì đến những giòng nước nặng đó, chỉ là nước sương đọng nhỏ xuống từng giọt một trong suốt những đêm của mùa sương mù thôi. Những cái lỗ cũng đủ sâu hàng năm phân dưới mặt đất rắn.
Hắn cố vặn vẹo cái thân  thể trần truồng mà tay chân đã bị cột chặt vào những khoen sắt chôn sâu, gắn xuống nền xi măng lạnh, ẩm ướt. Hắn muốn xê dịch đi một chút, chỉ một phân thôi cũng được để tránh những giọt nước lạnh buốt từ một độ cao, đang rơi xuống nhất định trên khoảng xương che tiểu não. Nhưng hắn bị hai bục gỗ với những đinh sắt nhọn tua tủa giữ chặt sát hai bên đầu và mặt úp xuống nền xi măng. Hắn muốn cất đầu lên để đập xuống cho vỡ tan nhưng một thanh gỗ chắn ngang sát vào làn da trên gáy khiến hắn không  thể cựa quậy xê xích được, dù chỉ một ly. Hắn muốn ấn thái dương vào những mẫu đinh nhọn nhưng cảm giác đau đớn đã khiến hắn phải hủy bỏ ngay ý định.

Đã liên tiếp ba hôm nay, người ta bắt hắn chịu hình phạt lạ lùng này buộc hắn khai thêm những bạn bè hắn mà người ta gọi là “những phần tử phản động”, tiếp tay cho giặc phá rối công cuộc trị an, đã ngăn trở bước tiến của toàn quân toàn dân trên đường xây dựng chế độ tự do dân chủ.
Thoạt tiên, người ta cho những giọt nước rơi xuống trên ngực hắn. Thật lạ lùng và khôi hài, hắn nghĩ, hắn tưởng rằng với tội lỗi mà người ta đã gán cho hắn, hắn phải chịu những hình phạt kinh khủng mới phải, sao họ lại bày ra cái trò tắm hắn với những giọt nước hà tiện! Và trong lúc những giọt nước đầu tiên rơi xuống, hắn đã yên tâm chợp đi một giấc ngắn... Nhưng sau đó, không rõ bao lâu, đột ngột hắn bị đánh thức dậy trong một cảm giác toàn thần rúng động vì một cơn đau đớn như vừa nhận một nhát búa bổ mạnh trên lồng ngực. Hắn mở choàng mắt trong lúc ngơ ngác chưa hiểu rõ nguyên nhân cơn đau thì một giọt nước rơi xuống trên lồng ngực hắn.
- Ôi! Hắn nẩy người, kêu lên thảng thốt mở mắt trừng trừng nhìn lên nóc nhà và hắn hiểu ra.
Sự đau đớn như bị một nhát búa đập chẳng qua chỉ là tác động của những giọt nước kia được lập lại mà lúc đầu hắn cảm thấy hết sức vô nghĩa. Hắn cảm thấy thân thể trở nên lạnh buốt, từng miếng thịt thoát khỏi sự kềm chế, tự do run lên. Những giọt nước cứ tiếp tục rơi xuống, đập lên ngực hắn như những nhát búa. Hắn mở mắt thao láo, kinh hãi nhìn giọt nước đang dần dần tụ lại, long lanh. Hắn tưởng như thấy rõ những lượng nước nhỏ từ từ rỉ ra cho đến khi giọt nước thành hình. Khoảng thời gian đợi chờ càng lúc càng trở nên nặng nề nghẹn thở... giọt nước vừa rời khỏi đáy thùng, đang rơi xuống. Hắn nhắm mắt lại. Một, hai, ba. Giọt nước đập vào ngực.
- Giết tôi đi! Giết tôi chết đi! Trời ơi!...tiếng thét kinh hoàng của hắn vang âm trong bốn bức tường,.

Giọt nước lại đang tụ dần dần. Giọt nước trong vắt lung linh, đôi mắt quáng của hắn nhận ra vô số những giọt nước.
- Rơi xuống đi! Rơi xuống mau đi! Hắn rên rỉ. Nhưng giọt nước vô tri không vội vã hãy còn đong đưa, đợi thêm một lượng nước nhỏ nữa cho đủ nặng. Vào lúc hắn không còn đủ sức đợi chờ nữa, bất ngờ giọt nước buông mình rơi xuống.
- Độp! Hắn rủn người:
- Giết tôi đi! Giết tôi chết đi! Hắn thét lên vang dội cả căn phòng.
Cánh cửa sắt mở hé, một người lách mình vào, tiến đến đứng bên hắn, chống tay lên cạnh sườn, nhìn lên trần nhà, gã chiếu tia mắt lạnh lùng lên thân  thể nạn nhân:
- Hãy giết tôi đi! Hắn nói gần như rên rỉ, nhìn người vừa vào với đôi mắt van lơn. Hắn muốn được chết.
- Hãy giết tôi ngay đi! Hắn phẫn nộ thét lên thất thanh.
- Thế nào, nhóc con? Người kia hỏi. Mày đã chịu nói thằng nào chủ mưu vụ nhịn ăn phá rối chưa?
- Giết tôi đi! Tôi không biết! Hắn đáp.
Phải khai với ông thế nào đây, hắn nghĩ. Làm gì có người chủ mưu? Làm sao có đủ chỗ giam giữ tất cả số người đông đảo vô kể gồm 90% dân số dân tộc kia chứ?
- Mày muốn phá rối chế độ hả? Người kia hỏi gằn.
- Tôi muốn cho chế độ khá hơn.
- Khá hơn cái con đĩ mẹ mày!
Gã rít lên lời mắng mỏ tức tối, sút một cú mỏ nhọn như trời giáng vào sườn hắn.
- Ngoan cố hả? Phản động hả? Y càu nhàu. Ông sẽ cho mày chết rục.
Y hối hả trở ra, đóng ập cánh cửa khóa tự động lại. Hắn không nghe y nói gì. Hắn đã ngất đi khi nhận cú đá sút.

Hắn tỉnh dậy trong một căn phòng khác. Trong bóng tối mờ mờ, dần dần hắn nhận ra những người bạn. Tình trạng của họ không kém hắn, nhưng trong vẻ mệt mỏi dường như họ không để mất đi thứ ý chí bất khuất trong những tia mắt sáng. Căn phòng hoàn toàn im lặng. Ngoài những hơi thở đều nhè nhẹ, hắn có cảm tưởng như đã bị đưa đến một nôi hoang vu, xa hẳn thế giới loài người. Hắn trở mình định ngồi dậy nhưng người đau như dần, tay chân, những khúc xương trong thân  thể như sắp sửa rời ra.

Hôm sau, người ta cho những giọt nước rơi trên trán hắn, hôm sau nữa trên ngay đỉnh đầu và bây giờ ...

Những giọt nước rơi trên xương che tiểu não dần dần làm cho hắn mê thiếp đi.
Tôi đã trở về nhà với một tấm thân  thể tiều tụy. Một cái gì  bất ổn ghê gớm đã xảy ra trong ngũ tạng  tôi, tựa như từng mỗi cơ phận nhỏ đã bị dần cũ kỹ, nát nhũn ra, lõng lẻo. Đầu tôi với óc não như chảy ra, lỏng bỏng. Trí nhớ tôi mỗi ngày giảm sút đi và tình trạng đó gia tăng từ hơn ba tháng nay. Tôi không  thể gọi đúng tên những đồ dùng thông thường chung quanh tôi nữa. Ban đêm giữa giấc ngủ tôi thường bị đánh thức dậy, cảm thấy như có người đập búa tạ lên ngực tôi, lên trán tôi, lên sọ tôi, ngực tôi đau ran như sắp vỡ. Những cơn nhức đầu tưởng chừng làm cho những mảnh sọ tôi nứt rạn. Bác sĩ cho tôi biết rằng, thân  thể tôi đang ở vào thời kỳ suy yếu trầm trọng cần phải bồi bổ, thần kinh tôi đã rối loạn, cần phải chạy chữa kịp thời. Nếu để tình trạng mất trí nhớ tiếp tục, tôi sẽ bị điên.

Cha tôi chỉ là một công nhân. Cả gia đình sống nhờ vào số lương ít ỏi của ông. Trong tình trạng kinh tế suy đồi này, số lương của ông không đủ để ăn hai bữa cháo qua ngày thì còn lấy tiền đâu chạy chữa cho tôi?

Tôi chờ đợi thân  thể tôi suy nhược dần dần sức lực. Tôi chờ đợi máu tôi khô cạn, tôi chờ đợi cơn bệnh thần kinh tăng dần đưa đến trạng thái điên cuồng, có lẽ sẽ xảy đến một ngày không xa. Cả hai yếu tố đó hợp lại đưa tôi về cõi chết./.